Trâu Vàng Hồ Tây -

Ngày xưa vào thời nhà Lý (thế kỷ thứ 13) ở thành Đại La (Hà Nội này nay) có một nhà sư pháp thuật cao cường, tên gọi Không Lộ. Tục truyền rằng nhà sư Không Lộ là một vị thần nhà Trời giáng xuống đất Việt để cứu dân độ thế.

Thuở bấy giờ nước ta đang thiếu thốn đồng và sắt, bao nhiêu vàng bạc châu báu thì người phương bắc đã vơ vét chở về Tàu, sau bao nhiêu thế kỷ đô hộ kéo dài. Một ngày nọ, sư Không Lộ lên đường qua Trung Hoa mang theo một cái túi nhỏ, định dùng phép thuật để lấy lại một ít của cải đã bị cướp về bên ấy. Nhà sư xin yết kiến vua nhà Tống để quyên một ít kim khí đựng đầy túi vải nhỏ đem về đúc tượng Phật. Thấy túi vải nhỏ bé của nhà sư, vua Tống không ngần ngại sai bảo quan coi kho đưa sư Không Lộ vào tận kho cho tùy ý lấy vàng hay đồng, miễn là chỉ đựng đầy túi thôi.

Vừa bước vào cửa kho, sư Không Lộ trông thấy một con trâu to lớn hơn con vật ngoài đời đúc toàn bằng vàng ròng, nghênh ngang như đứng canh giữ kho tàng nhà vua. Ở gian chính giữa cất giữ một số kim khí hiếm có, quý trọng hơn vàng, gọi là đồng đen, \"mẹ đẻ ra vàng\".

Sư Không Lộ bèn giở phép thần thông mở cái túi nhỏ ra thấu quá phân nửa số đồng đen trong kho vua Tống. Viên quan hốt hoảng trước hành vi thần kỳ của nhà sư, ra lệnh bắt phải trả lại số đồng đen quý giá về chỗ cũ. Không Lộ nhắc cho viên quan Tàu nhớ rằng nhà vua đã cho phép nhà sư được chọn lấy bất cứ thứ kim khí nào, miễn là không đựng quá cái túi nhỏ bé. Viên quan coi kho không biết làm sao liền chạy đi báo tin cho nhà vua hay. Vua Tống nổi giận xuống lệnh chém ngay đầu nhà sư nước Nam nhỏ bé đã dám có thái độ xấc xược với Thiên Triều. Sư Không Lộ có phép nghe được xa, xuyên qua các vách tường, hay được quyết định của vua Tống, vội vàng thoát ra khỏi kho rồi vượt qua hoàng thành. Số đồng đen mang theo khá nặng, nhà sư không thể đi mau, vừa được mấy dặm trường đã nghe thấy tiếng người ngựa đuổi theo. Sư Không Lộ ra sức phi hành được một quãng thì gặp giòng sông rộng chặn lối, trên sông không thấy bóng thuyền bè. Binh sĩ nhà vua cỡi ngựa phóng tới reo hò đắc thắng, sư Không Lộ bèn tháo nón tu lờ thả xuống nước hóa phép thành ghe, mang túi đồng đen nhảy xuống rồi chỉ trong chớp mắt đã vượt thẳng qua bến bờ bên kia. Đám quan quân Tàu đuổi theo trông thấy phép thuật phi thường của nhà sư, quay trở về thuật lại, vua Tống đành chịu thôi.

Trở về nước, sư Không Lộ tập họp những tay thợ rèn trứ danh lại để đúc một cái chuông bằng đồng đen lấy được ở Tàu về. Chuông đúc theo hình hoa sen hé nở và tiếng chuông phải thanh, vang xa. Các tay thợ khéo ra sức đêm ngày nhưng với dụng cụ thô sơ không đúc được chuông theo ý muốn. Sư Không Lộ mới nghĩ ra cách nấu chảy đồng đen đổ vào một cái khuôn hình chuông bằng đất sét, đạt được kết quả mong muốn với phương pháp đúc đồng mới.

Đến ngày làm lễ khánh thành chuông mới bằng đồng đen, sư Không Lộ cầm chày đánh lên tiếng đầu tiên. Tiếng chuông vang xa, rung động đến ngàn vạn dặm.

Con trâu vàng ở kho tàng vua nhà Tống nghe tiếng chuông đồng đen, tưởng chừng như tiếng mẹ gọi, phóng về phương nam. Thấy con trâu vàng chạy đến, nhà sư vội ngừng tiếng chuông, sợ rằng bao nhiêu vàng ở Trung Hoa nghe theo tiếng chuông đồng đeo gọi mà kéo nhau về cả đất Việt, như vậy sẽ gây nên can qua giữa hai nước, Trung Hoa sẽ kiếm cớ mà xâm chiếm Việt Nam, sư Không Lộ bèn lăn chuông xuống Hồ Tây. Chuông đồng đen rung vang một lần cuối cùng khi xuống nước. Con trâu vàng nghe tiếng cũng nhảy xuống nước biến mất theo chuông chìm sâu dưới đáy hồ.

Sau đó sư Không Lộ trở về trời. Những người thợ rèn dựng lên một ngôi đền thờ cạnh Hồ Tây để nhớ ơn nhà sư đã dạy cho họ lối đúc đồng. Nhà vua ban sắc tặng sư Không Lộ là thần thợ đúc.





Chương: 1 |

truyện Trâu Vàng Hồ Tây được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Trau Vang Ho Tay. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Truyện Thạch Sanh

Ngày xưa ở Quận Cao Bình có vợ chồng Bác tiền phu Thạch Nghĩa tuổi đã cao mà không có con. Vợ chồng ngày đêm lo buồn, càng ra sức làm việc nghĩa, như khơi cống, đào mương, đắp đường, vét
3573 lượt đọc

Ba nhà sư khất thực

ở Bát- đa, dưới triều vua Ha-run-an Rát-xít có một người phu khuân vác đáng mến vì sự thông minh và tính tình vui vẻ của mình.

Một buổi sáng kia, anh ta đang đứng chờ xem có ai nhờ anh giúp việc
4945 lượt đọc

Ðinh Bộ Lĩnh

Ngày xưa, ở làng Đàm Gia, châu Đại Hoàng, có một người tên Đinh Công Trứ, làm nhà tướng cho vị đầu mục Dương Diên Nghệ, sau trở nên thứ sử đất Hoan Châu. Về già, ông Trứ lui về quê cùng
1237 lượt đọc

Hai Bà Trưng

Ngày xưa, về thời nội thuộc nhà Hán, ở huyện Mê Linh, đất Phong Châu, có Lạc tướng họ Hùng sinh được hai người con gái, chị tên là Trắc, em tên là Nhị.

Trưng Trắc lấy chồng Thi Sách, thuộc
3800 lượt đọc

Chàng Lía

Chiều chiều én liệng truông Mây,
Cảm thương chú Lía bị vây trong thành.

Ngày xưa, ở miền Bình Định, có một người đàn bà nhà quê góa chồng, sống với đứa con trai còn nhỏ tên là Lía. Mới lớn
3658 lượt đọc

Con Muỗi

Ngày xưa, có một người nông dân hiền lành tên là Ngọc Tâm, có một người vợ xinh đẹp tên là Nhan Diệp. Khác hẳn với tính tình đơn giản của chồng, quanh năm chăm chú làm ăn, người vợ lười
2822 lượt đọc

Bà Ðế

Ngày xưa, dưới triều Lê, vào thời Trịnh Nguyễn phân tranh nam bắc, giặc giã nổi lên tứ tung trong nước. Ở làng Đỗ Hải sát ven bờ biển miền Bắc thuyền bọn cướp bể Tàu ô thường hay ra vào
1952 lượt đọc

Người Chết Ðẽ Con

Ngày xưa, có người đàn bà nhà quê sắp đến ngày sinh đẻ thì nhuốm phải bệnh nặng. Biết mình không thể sống nổi để cho con ra đời, lúc hấp hối, thiếu phụ ứa nước mắt nhìn chồng, tay sờ
3958 lượt đọc

Vua Hóa Cọp

Ngày xưa, về đời nhà Lý có ông Nguyễn Chí Thành, hiệu Minh Không thiền sư, ở chùa Đạm Xá, tỉnh Ninh Bình, theo học Từ Đạo Hạnh từ thuở còn bé. Minh Không thông minh xuất chúng, sau bốn mươi năm
3684 lượt đọc

Tấm Cám

Ngày xưa, con Tấm, con Cám là hai chị em cùng cha khác mẹ. Tấm là con vợ cả, Cám là con vợ lẽ. Bố chúng nó mất rồi, mẹ con Tấm cũng mất rồi. Tấm ở với con Cám và dì ghẻ là mẹ con Cám.

Một
2328 lượt đọc

xem thêm