cổ tích

Ni Cô Và Lão Ăn Mày -

Ngày xưa, ở chùa Phước Thọ miền trung du đất bắc, có một ni cô pháp danh là Tuệ Không sắc đẹp lạ thường, lại có tài làm thơ hay, vẽ khéo, viết chữ rất đẹp. Ni cô học theo lối chữ viết của ông Triệu Tùng Tuyết nhà Tống mà vẽ tú nhuận diễm lệ lại có phần hơn nhà danh tự Trung Hoa. Tính thường dè dặt, ni cô không để một nét vẽ, một chữ viết, một bài thơ của mình lọt vào tay người ngoài. Tài danh đồn xa, những tay phong nhã, quyền quý đều đua nhau đến xin tranh, xin chữ không ngớt, cửa thiền cơ hồ không lúc nào vắng người. Hễ được bài thơ hay là một bức họa do tay Tuệ Không tặng, người ta coi như một vật chí bảo. Mà ni cô thì trước sau không hề lấy tiền thù tặng của ai, vì thế người ta lại càng ngưỡng mộ.

Một hôm, Tuệ Không đi ra ngoài vân du, ven đường gặp một lão ăn mày lên tiếng kêu than. Ni cô hẹn ông lão ngày mai đến chùa, sẽ bố thí cho. Lão ăn mày y hẹn mà đến, Tuệ Không chẳng bố thí tiền gạo gì cả, chỉ đưa cho mấy tờ giấy có ít nét vẽ, chữ viết của mình. Thấy ông lão tỏ ý ngần ngại không muốn lấy, Tuệ Không bảo rằng: \"Cụ cứ cầm các mảnh giấy này đi đến các nhà giàu có, ai hỏi mua thì cụ bán đi để lấy tiền sống hàng ngày, hễ hết thì tôi lại cho\".

Lão ăn mày nghe lời mang đi, kẻ hào phú tranh nhau mua, giá bán được rất cao. Người ta đều lấy làm lạ bởi đâu mà lão lại có được nét vẽ, chữ viết của Tuệ Không, có kẻ ngờ cho lão đã ăn cắp của ni cô. Chẳng bao lâu, lão ăn mày đã trở nên kẻ thừa ăn thừa mặc, trong túi lúc nào cũng rủng rỉnh tiềng. Lão không biết đáp ơn Tuệ Không bằng cách nào, mới dựng một cái thảo lư ở ngoài tam quan chùa xin làm người thủ hộ.

Có kẻ thổ hào ở trong vùng manh tâm muốn chòng ghẹo Tuệ Không, mấy lần đều bị nàng nghiêm khắc cự tuyệt, đâm ra thù ghét, bèn thuê một bọn côn đồ thừa cơ làm ô nhục nàng cho bõ ghét.

Một hôm Tuệ Không đi chơi núi cách chùa đã hơi xa, lũ côn đồ theo gót đến nơi thấy ni cô chỉ có một mình liền vây lại bức bách, đùa cợt thô tục. Một mình liệu khó bề thoát thân, Tuệ Không chỉ còn biết van vỉ bọn vô lại xin tha cho kẻ tu hành, song chúgn nhất quyết ra tay. Đứa thì nắm chặt lấy tay, đứa giữ lấy chân, đứa toan giở trò cưỡng hiếp. Trong lúc nguy cấp, lão ăn mày bỗng đâu đến, thấy thế liền giơ gậy xông vào quyết liều mạng đánh nhau với bọn côn đồ để cứu thoát cho ân nhân trở về chùa.

Từ đó, Tuệ Không thường kế tiếp đưa tranh, thơ cho lão để tạ ơn. Ông lão ăn mày về sau trở nên một nhà tiểu phú, ở suốt đời trước cửa chùa không đi đâu nữa. Người đời cho rằng ni cô Tuệ Không là Quan Âm tái thế, và lão ăn mày kia là một vị hộ pháp tiền thân.





Chương: 1 |

truyện Ni Cô Và Lão Ăn Mày được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Ni Co Va Lao An May. Để có thể đăng và đọc thêm cổ tích cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Chuông, Trống, Mõ

Ngày xưa, có một thư sinh nghèo học hành rất giỏi, hy vọng thế nào rồi cũng được đỗ cao, làm nên nghiệp lớn. Chàng rất sáng dạ, học đâu nhớ đấy, tấn tới lạ thường, thầy dạy cùng bạn
2520 lượt đọc

Tam Thánh Nội Ðịa

Ngày xưa, ngoài những tiên ở thượng giới xuống sống trên đất nước Việt Nam, còn có một số người Việt thành tiên. Như anh chàng không một manh khố che thân Chử Đồng Tử lấy công chúa Tiên Dung
1737 lượt đọc

Ống Nhổ

Ngày xưa, có một vị sư già nổi danh về đạo đức và tu hành khổ hạnh. Thiện nam tín nữ các nơi nghe tiếng thường tìm đến để tỏ lòng ngưỡng mộ. Nhà sư muốn tránh những lời ca tụng cùng
1980 lượt đọc

Sự Tích Trầu Cau

Thời xưa, một nhà quan lang họ Cao có hai người con trai hơn nhau một tuổi và giống nhau như in, đến lỗi người ngoài không phân biệt được ai là anh ai là em. Năm hai anh em mười bảy mười tám tuổi
3179 lượt đọc

Cô Ðào Giết Giặc

Ngày xưa, vào cuối thế kỷ XIV (1390), ở làng Chế Cầu, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định, có hai vợ chồng người dân quê tên Lương, sinh được một đứa con gái xinh đẹp, đặt tên là Huệ. Khi lớn lên,
1516 lượt đọc

Người Lấy Cóc

Ngày xưa, có hai vợ chồng nông dân hiếm hoi, cầu Trời khấn Phật mãi người vợ mới có thai, nhưng đến khi sinh ra, không phải là người mà lại là một con cóc.

Con cóc lớn lên, biết nói tiếng
1586 lượt đọc

Quỷ Nhập Tràng

Ngày xưa, có bảy người lái buôn cùng lên mạn ngược, vì nhỡ độ đường, phải xin vào ngủ trọ trong một nhà người Kinh lập nghiệp ở thượng du đã lâu. Khi vào hỏi xin ngủ nhờ, người chủ ra
4329 lượt đọc

Người Chết Ðẽ Con

Ngày xưa, có người đàn bà nhà quê sắp đến ngày sinh đẻ thì nhuốm phải bệnh nặng. Biết mình không thể sống nổi để cho con ra đời, lúc hấp hối, thiếu phụ ứa nước mắt nhìn chồng, tay sờ
3533 lượt đọc

Tú Uyên

Ngày xưa, ở phường Bích Câu, gần kinh đô Thăng Long, dưới đời Trần, có một thư sinh tên là Trần Uyên, người đương thời vẫn gọi là Tú Uyên. Mồ côi cha mẹ từ năm mười lăm tuổi, Tú Uyên
1775 lượt đọc

Vắng Như Chùa Bà Đanh

Chùa Bà Đanh là tên gọi Nôm của chùa Châu Lâm. Chùa này được cất lên cùng với viện Châu Lâm vào thời vua Lê Thánh Tông (1460-1497) ở làng Thụy Chương, Hà Nội. Vì để tránh húy miếu vua Thiệu
3253 lượt đọc

xem thêm