cổ tích

Giết Chó Khuyên Chồng -

Ngày xưa, một nhà nọ có hai anh em, anh thì giàu có làm nên, em thì nghèo đói bấn túng. Người anh không ngó ngàng gì đến em, ngày ngày anh chỉ kết bạn với những ai ai, nay bọn này, mai bọn khác, hôm thì rượu chè linh đình, hôm thì cờ bạc tấp nập, ai ưa muốn cái gì thì dâng biểu, ai cần đến tiền bạc thì cho vay, cho mượn. Còn chính em thì thật không bao giờ biết cái bát đôi đũa hay đồng tiền phân bạc của anh nó ra sao cả.

Người em cũng đành chịu vậy, không lên tiếng phàn nàn hay giận gì anh. Nhưng người vợ người anh thấy thế lấy làm bất bình, thường vẫn nói với chồng: \"Cùng mẹ cùng cha là ruột thịt, khác tông khác giống là người dưng, sao nhà chỉ chuộng người dưng mà không thiết gì đến ruột thịt như thế\"! Chồng cãi lại: \"Ai có thân thì người ấy lo. Chớ có phải là anh thì phải trông nom đến em đâu\". Vợ biết can chồng không được, nhân một hôm chồng đi vắng, vợ ở nhà đánh chết luôn một con chó, đem chiếu bọc lại rồi để ở xó vườn. Tối đến chồng về, vợ giả cách làm ra sợ hãi, nói rằng: \"Ban trưa lúc mình đi vắng nhà, có một thằng bé ốm yếu vào xin ăn. Tôi mắc bận chưa kịp cho thì nó kêu gào chửi ầm ĩ. Tức mình tôi lấy đòn gánh đập nó một cái, không biết phải chỗ nhược làm sao, nó quay ra chết lập tức, tôi vội vàng lấy chiếu bó xác nó lại, còn để ở góc vườn đằng kia...\" Bây giờ không biết mượn ai đem nó đi chôn cho làng xóm người ta khỏi biết\". Chồng nghe nói hoảng hốt run sợ, chạy đi tìm mấy người bạn rất thân xưa nay, nói chuyện thực tình như thế và xin đến giúp đem đi chôn hộ. Nhưng người này đến kẻ khác không nhờ được ai cả, người thì chối từ việc này, kẻ thì thoái thác việc nọ.

Chồng tiu nghỉu chạy về bảo vợ. Vợ nói rằng; \"Thế thì mình sang gọi chú nó vậy, thử xem chú nó có đến không\". Chồng sang gọi em, thì em vội vàng đến ngay, bảo rằng: \"Ta phải mau mau đang đêm đem chôn đi, kẻo chậm trễ trong làng có ai biết thì khốn\". Rồi săm săm ra chỗ bó chiếu, cùng với hai anh chị khênh cái xác đem đi chôn. Xong đâu đấy về nhà, không hề kêu khó nhọc chi cả.

Lúc em về rồi, vợ mới bảo chồng: \"Đấy nhé! Người ta nói: Anh em như chân như tay là phải lắm. Hôm nay may mà có chú nó sang giúp cho, không thì hai vợ chồng mình đến khốn. Nào mình có còn mong nhờ vào những \"bạn làm nên giàu\" cùng những \"người dưng có nghĩa\" nữa hay thôi\". Chồng nghe vợ nói, có ý hối hận, như dần tỉnh ra.

Sáng hôm sau vừa dậy đã thấy mấy người bạn kéo đến đầy nhà. Họ cho là đánh chết người thật, nên họ giở mặt đòi ăn đút tiền bạc. Chồng sợ lắm đã toan đưa tiền bạc ra lễ thật. Nhưng người vợ nhất định không nghe, bảo họ muốn làm gì thì làm. Không có tiền, họ tức giận, bảo nhau lên cáo quan. Quan liền cho trát bắt hai vợ chồng người anh đến. Chồng thì sợ thất thần, vợ bảo cứ yên tâm.

Lúc quan tra hỏi, người vợ đứng dậy thưa rõ đầu đuôi câu chuyện để thử bạn chồng như thế nào. Quan cho lính khai quật cái xác đem lại xem, thì quả nhiên là một con chó mực.

Quan liền thét mắng đánh đòn mấy ông bạn xấu bụng, và khen người vợ hiền, khéo biết cách khuyên chồng. Từ đó, người chồng mới từ những ông bạn quý hóa kia và trông nom đến em ân cần tử tế.





Chương: 1 |

truyện Giết Chó Khuyên Chồng được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Giet Cho Khuyen Chong. Để có thể đăng và đọc thêm cổ tích cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Mắng Thần, Phá Miễu

Ngày xưa, về đời Hồng Đức nhà Lê, ở làng Trung An huyện Vĩnh Lại (Hải Dương) có nhà nho sĩ Văn Định kết duyên cùng con quan thượng Nhữ Văn Lan.

Tiểu thư họ Nhữ nhan sắc tuyệt vời, thông minh
1408 lượt đọc

Hoa Thủy Tiên

Ngày xưa, có một ông phú hộ có 4 người con trai. Khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau. Bốn người con hứa tuân lời cha
1753 lượt đọc

Ðinh Bộ Lĩnh

Ngày xưa, ở làng Đàm Gia, châu Đại Hoàng, có một người tên Đinh Công Trứ, làm nhà tướng cho vị đầu mục Dương Diên Nghệ, sau trở nên thứ sử đất Hoan Châu. Về già, ông Trứ lui về quê cùng
1054 lượt đọc

Trộm Gặp Trộm

Ngày xưa, ở chợ Xuân thuộc tỉnh Hải Dương có một tên trộm nhà nghề rất tài tình. Khách qua lại ngủ trọ ở đây chẳng mấy mgười là thoát khỏi bị nó lấy trộm hành lý. Một hôm có một
2009 lượt đọc

Giao Long

Ngày xưa, tại xã Khúc Phụ, Thổ Bình, châu Chiêm Hoá thuộc tỉnh Tuyên Quang miền Bắc Việt Nam, có một bà lão goá, không có con. Bà ở thôn Mô Cuống, mỗi ngày thường đến thác Cuống bắt tôm bắt
2821 lượt đọc

Ông Quan Bộ Hình

Ngày xưa, có một quan làm ở bộ hình, tính tình thì cũng khá nhưng xử án thì hết sức gắt gao. Vợ ông quan trái lại rất hiền từ, phúc hậu.

Thường ngày thấy chồng đi làm về lại thấy đem theo
3359 lượt đọc

Chuông, Trống, Mõ

Ngày xưa, có một thư sinh nghèo học hành rất giỏi, hy vọng thế nào rồi cũng được đỗ cao, làm nên nghiệp lớn. Chàng rất sáng dạ, học đâu nhớ đấy, tấn tới lạ thường, thầy dạy cùng bạn
2780 lượt đọc

Mài Dao Dạy Vợ

Ngày xưa, có một người nhà quê rất hiền lành lấy phải một người vợ độc ác. Nhà còn một mẹ già, bà cụ lại khắc khổ lắm điều thành hai bên mẹ chồng, nàng dâu cứ lục đục xô xát luôn,
1358 lượt đọc

Sóng Thần

Ngày xưa, vùng nước sâu rộng mênh mông, chỗ gặp gỡ giữa ba con sông đổ ra biển, nơi giáp giới nước ngọt của sông và nước mặn của đại dương, về phía đông bắc tỉnh Thuận Hóa tức là
1298 lượt đọc

Con Muỗi

Ngày xưa, có một người nông dân hiền lành tên là Ngọc Tâm, có một người vợ xinh đẹp tên là Nhan Diệp. Khác hẳn với tính tình đơn giản của chồng, quanh năm chăm chú làm ăn, người vợ lười
2632 lượt đọc

xem thêm