cổ tích

Con Bìm Bịp -

Ngày xưa, có một thiếu nữ con nhà khuê các, không hiểu vì duyên cớ gì mà cạo đầu đi tu rồi lặn lội qua Tây phương tìm Phật. Trải qua rừng sâu núi hiểm, thân gái một mình, nàng chịu biết bao gian nguy cực khổ. Thấy nàng mộ đạo, đức Thích Ca hóa ra người ăn xin để thử lòng nàng. Người ăn xin ấy nhờ nàng cho gói cơm khô duy nhất của nàng mang theo để ăn đỡ đói. Nàng cám cảnh nghèo khó của người ăn xin, bèn niềm nở cho cả gói cơm khô của mình. Phật động lòng nên trước khi từ biệt, có truyền cho nàng bốn câu kinh và dặn rằng khi nào gặp tai nạn thì niệm lên, tứ c nhiên sẽ gặp sự may mắn.

Một hôm, trời đã về chiều, chân mệt mỏi, nàng lạc vào giữa đám rừng âm u. Bỗng trước mặt xuất hiện lờ mờ một ánh đèn trong túp lều tranh bên sườn vắng. Nàng hối hả rảo bước đến gõ cửa xin trọ lại đêm. Có tiếng lanh lảnh trong lều đưa ra, rồi tiếp đến tiếng cười giòn giã. Mu. Chằng vốn hay ăn thịt người nên khi đánh hơi thấy nàng thì vội vã nhe nanh nhọn chơm chởm phá lên cười để toan nuốt sống nàng. Nàng bèn niệm lên bốn câu kinh:
Thiên la thần, địa la thần,
Nhân ly nạn, nạn ly thân,
Nhất thiết tai ương, hóa vi thần,
Nam mô A di đà Phật!
Tức thì mu. Chằng sợ hãi đến trước mặt nàng mà năn nỉ. Liền đó, ở ngoài có tiếng gào thét làm chuyển động cả khu rừng. Đó là con của mu. Chằng sắp về, cũng ghiền thịt như mẹ nó. Chằng con vừa bước vào nhà đã đánh hơi mùi thịt. Khi thấy nàng núp trong buồng, Chằng con lôi ra toan nuốt sống. Nàng nhắm mắt đọc kinh. Bỗng Chằng con thấy ruột gan như bị cào xé, tay chân rụng rời. Chằng con năn nỉ nàng, rồi sau khi nghe nàng thuyết pháp, Chằng con muốn chuộc tội đầy dẫy của nó, bèn móc ruột, lấy trái tim nhờ nàng đem dâng Phật, rồi ngã lăn ra chết.

Sáng hôm sau, nàng buộc quả tim vào hành lý rồi nhắm hướng Tây mà đi mãi. Đi độ năm bảy ngày, quả tim sình lên mùi thối, nàng bèn vứt nó vào bụi rậm. Qua nhiều ngày gian lao, vất vả, ni cô trông thấy thấp thoáng trước mắt ánh sáng chói lòa trên nóc điện vàng ròng xứ Phật. Càng đi đến gần, mùi hương ngào ngạt của Tây phương tỏa ngát trên đường đi. Mặc dầu gần đuối sức, ni cô dấn bước mau, tới gần thành Cực Lạc. Đến cửa ngọc đi vào đất Phật, ni cô đã kiệt sức, đưa tay lên gõ, cửa vẫn khép chặt. Gõ mạnh, thì thấy một vi. Bồ tát hiện ra trước mặt mình chói lòa hào quang, lên tiếng hỏi:
\"Nam mô A di đã Phật! Chúng sinh lòng tưởng tới Phật mới xa xôi lặn lội tìm tới Tây phương. Vậy chẳng hay dọc đường có ai nghĩ tới Phật nữa không?\"
Ni cô bèn đem chuyện Chằng con gửi trái tim mà kể lại. Bồ tát bảo rằng cửa Phật chỉ mở khi nào ni cô mang đến trái tim đã hứa dâng cho Phật. Nghe thấy vậy, ni cô nức nở khóc, thưa rằng mình không còn sức quay trở lại tìm kiếm trái tim đã vứt dọc đường.
Bồ tát mới nói rằng:
\"Nếu vậy thì ta sẽ cho ni cô đôi cánh để bay cho khỏi mệt\".

Thế rồi Bồ tát niệm một câu kinh, tức thì ni cô biến thành một con chim. Cô gái đang đội mũ đen ni cô nên đầu hóa đen, mắt vừa khóc hóa đỏ, và bộ quần áo nâu thành bộ lông màu đà.

Từ đó con chim bay đi tìm trái tim, hết lùm nọ đến bụi kia, thỉnh thoảng lại kêu lên than vãn: \"Tội nghiệp! Tội nghiệp!\" mà không bao giờ kiếm ra vật Chằng con đã giao phó cho nàng dâng lên Phật. Do tiếng kêu của con chim màu đà, người ta đặt tên cho nó là bìm bịp.





Chương: 1 |

truyện Con Bìm Bịp được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Con Bim Bip. Để có thể đăng và đọc thêm cổ tích cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Nguyễn Trãi

Ngày xưa, vào cuối đời nhà Trần, có Nguyễn Trãi thông minh xuất chúng, lại ham học. Nguyễn Trãi lớn lên giữa lúc đất nước bị nhà Minh của Tầu đô hô Cha của ông làm quan, tên Nguyễn Phi Khanh,
5745 lượt đọc

Ai mua hành tôi

Ngày xưa có một anh chàng trẻ tuổi chưa có vợ, sống bằng nghề làm ruộng. Một ngày nọ anh xách búa lên rừng đốn củi. Trong khi đang lúi húi chặt cây, anh trông thấy một con quạ tha một con chim
1394 lượt đọc

Mắng Thần, Phá Miễu

Ngày xưa, về đời Hồng Đức nhà Lê, ở làng Trung An huyện Vĩnh Lại (Hải Dương) có nhà nho sĩ Văn Định kết duyên cùng con quan thượng Nhữ Văn Lan.

Tiểu thư họ Nhữ nhan sắc tuyệt vời, thông minh
1577 lượt đọc

Tiên Ðánh Cờ

Ngày xưa, có một người con trai tên là Hiếu, cha làm nghề đốn củi bị cọp tha mất, còn một mẹ già với mấy em dại, Hiếu phải ngày ngày đi vào rừng, làm lụng khó nhọc để nuôi mẹ và các em.
2071 lượt đọc

Hòn Vọng Phu

Ngày xưa, ở thị trấn Kinh Bắc có một người đàn bà goá chồng từ sớm, ngày ngày đi mò cua, bắt ốc để nuôi hai con, một trai, một gái. Trong khi mẹ chúng ra đồng, Tô Văn, đứa con trai độ mười
3872 lượt đọc

Bình Vôi

Ngày xưa, có một người ăn trộm nhà nghề tài giỏi, về già, sức yếu, không còn xoay xỏa được các mẻ lớn như hồi còn trẻ, đành đi ăn trộm vặt để sống qua ngày. Lão trộm ở gần một ngôi
2785 lượt đọc

Nguyễn Xí

Ngày xưa, có người Nguyễn Xí ở làng Sái Xá, huyện Chân Phúc, tỉnh Thanh Hóa. Thân phụ Nguyễn Xí gặp buổi cuối đời nhà Trần, trong nước loạn lạc, không muốn ra làm quan, tu ở chùa làng, gọi là
1894 lượt đọc

Ở Hiền Gặp Lành

Đã lâu lắm rồi, không còn ai nhớ năm tháng nào nữa, có một thanh niên dân tộc Mèo tên là A-páo. Cha mẹ mất sớm, A-páo phải dắt em đi xin ở đợ cho một gia đình giàu có. Nhưng gia chủ từ chối.
3861 lượt đọc

Sóng Thần

Ngày xưa, vùng nước sâu rộng mênh mông, chỗ gặp gỡ giữa ba con sông đổ ra biển, nơi giáp giới nước ngọt của sông và nước mặn của đại dương, về phía đông bắc tỉnh Thuận Hóa tức là
1404 lượt đọc

Bánh Dầy Bánh Chưng

Ngày xưa, vào đời Vua Hùng Vương thứ 6, sau khi đánh dẹp xong giặc Ân, vua muốn truyền ngôi cho con. Nhân dịp đầu Xuân, vua mới họp 20 quan lang (hoàng tử) lại, bảo rằng: \"Con nào tìm được thức ăn
1710 lượt đọc

xem thêm